Khi nỗi khao khát giữa Purim và Rose chuyển từ sắc đỏ cuồng nhiệt của tình ái, trở thành những cơn đau nhói của sự phản bội, anh đã giữ những dằn vặt vì những chiếc gai tổn thương nơi trái tim suốt bao năm. Mỗi ngày, anh nuôi dưỡng nỗi dày vò ấy, để nó thấm đẫm thành mật ngọt đầy thù hận – thứ mật sẵn sàng tiễn đưa kẻ thù vào địa ngục. Cho đến khi Purim gặp Kangsadan, cô con gái xinh đẹp của Rose, anh không ngần ngại rút những chiếc gai tẩm mật đắng từ quá khứ ra làm công cụ trả thù hai mẹ con. Thế nhưng cuối cùng, Purim lại thất bại trước chính trái tim mình – anh bại trước sự chân thành, trong sáng và dịu dàng của Kangsadan, cô gái là ánh sáng xua tan bóng tối của người phụ nữ từng gây ra vết thương sâu trong lòng anh